nghe bảo cô định tán bố con tôi

Mới nếm của kỳ lạ, cuống quýt một ít cũng chính là chuyện bình thường

***

Bạn đang xem: nghe bảo cô định tán bố con tôi

Sáng sớm Lúc Tần Tống rên rỉ tỉnh giấc, toàn thân ái anh đều nhức nhối. Anh lắc cổ, tảo mặt mày nom lịch sự thấy Hàn Đình Đình đang được an giấc mộng thâm thúy trên giường. Tấm rèm hành lang cửa số dày, nhiều năm sát khu đất bao phủ lên đường khả năng chiếu sáng mặt mày trời nóng bức của những ngày cuối hè, sáng sủa lên một màu sắc óng ánh, soi rọi dáng vẻ hình còn say giấc nồng đang được tảo sống lưng lại với khả năng chiếu sáng ấy. Cảnh sắc khi này đẹp như giành vẽ.

Những hình hình ảnh tối qua quýt từ từ lướt qua quýt tâm trí Tần Tống.

“Nhìn thế này nom cô cũng tương đối xinh đấy! Trắng trẻo mượt mại… Cô trái khoáy là “bánh bao nhỏ quê mùa” mà!”

Xì… Sao mãi vẫn ko vứt được cái tật cứ tu rượu vô là mến rằng thực sự thế nhỉ? Anh mà… lại rằng với Hàn Đình Đình rằng cô vô cùng xinh rất đẹp ư? Tần Tống ôm cái đầu đang được dội lên từng lần đau nhức, híp đôi mắt tức giận nhìn dung nhan Đình Đình Lúc ngủ say. Có nơi nào rất đẹp đâu chứ! Chẳng qua quýt chỉ trắng trẻo một ít, dễ thương và đáng yêu một ít thôi, Tần Tống anh phẩm vị thanh cao ko lúc nào bị cám gạ vày những loại vật hóa học phù phiếm, sao rất có thể “chấm” loại phụ nữ thế này chứ?

Hừ hừ hừ! Cái gì tuy nhiên “chấm” với không “chấm”, mới nhất sáng sủa bảnh đôi mắt tuy nhiên cái mồm thối này, thì thầm chất lượng đẹp thì chẳng linh tuy nhiên sao thì thầm xấu xa thì lại thiêng liêng thế!

Tần Tống trừng đôi mắt với “bánh bao nhỏ quê mùa” đang được say sưa ngủ ko hề biết gì, rồi chống tay, nhảy người dậy trở về phía chống tắm.

***

Tiếng nước chảy rào rào vô chống tắm khiến cho Hàn Đình Đình vô giấc mơ màng tỉnh giấc. Vì ham muốn lên đường lau chùi và vệ sinh, cô dụi đôi mắt nhảy xuống nệm đẩy cửa phòng tắm. Thấy cửa ngõ khoá, Hàn Đình Đình ngay tắp lự gọi cửa ngõ bám theo bạn dạng năng: “Bố ơi nhanh chóng lên! Con ham muốn lên đường lau chùi và vệ sinh.”

Âm thanh kể từ phía vô tự nhiên ngừng lại.

Sau cơ cửa ngõ bị lắc mạnh rời khỏi, “bố Đình” đem khăn tắm white color mặt mày thâm thui, hằm hằm trợn đôi mắt với cô.

Hàn Đình Đình lắc phun vì như thế khuôn ngực cứng rắn còn lan rời khỏi tương đối rét của Tần Tống, nhì đôi mắt trợn tròn xoe, phút chốc cô quên cả buồn ngủ, tươi tỉnh hoàn toàn.

“Ai là thân phụ cô hả?” Tần Tống nghiến răng hỏi: “Cô chỉ tầm thường tôi với năm tuổi hạc thôi chứ bao!” Cái người chuẩn bị thân phụ mươi, chàng trai chuẩn chỉnh bị “đầu ba”, hoặc rằng một cơ hội và đúng là hắn con trai trẻ con con cái ngay sát thân phụ mươi này khá mẫn cảm với yếu tố tuổi thọ.

“Xin… xin… van nài lỗi!” Hàn Đình Đình chính thức rằng lắp đặt, kể từ nhỏ nhắn hễ căng thẳng mệt mỏi là cô lại rằng năng không được trôi chảy. Ánh đôi mắt ko biết nom vô đâu, hoảng loàn mò mẫm vị trí đậu, cố tách lô cơ bắp trước mặt mày.

Cô nom đàng sau sống lưng Tần Tống, thấy nhà tắm thân ái chống đang được toả tương đối rét hầm hập, bên trên mặt mày bể là một lớp mùng đỏ ối tươi tỉnh bùng cháy đang yêu thương kiều trôi nổi bám theo làn nước sóng sánh.

Hàn Đình Đình càng lắp đặt bắp: “Cái… cái đó… những cánh hoa đó!”

Tần Tống coi thường thị nom cô: “Chưa tắm vày cánh huê hồng lúc nào à?” Trong đầu anh thì thầm nghĩ về “bánh bao nhỏ quê mùa” chắc chắn là lần thứ nhất thấy thứ đồ sang chảnh xinh tươi thế này, ngay tắp lự tảo người ngông nghênh phi vào bể, trầm bản thân xuống rời khỏi vẻ say sưa. Làn nước dập dềnh những cánh hồng không ngập cho tới cái cằm anh tuấn của anh ý, Tần Tống nhẹ dịu vốc nước và cánh hoa xoa lên phía trên mặt, liếc xéo Đình Đình.

“Này, cô lăm le cứ đứng ở cửa ngõ nom cho tới lúc nào đấy?” Tần Tống nhàn nhã nhã chất vấn.

“Tần Tống…” Hàn Đình Đình vô cùng khó khăn xử banh lời: “Những cánh hoa đó… ko tinh khiết đâu… Anh mau rời khỏi lên đường, chớ ngâm mình trong nước nữa!”

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Tần Tống ngạo mạn đem nhì tay gối rời khỏi sau đầu, nói: “Đây là cách thức làm đẹp đấy, tiếp tục qua quýt những quy trình xử lý và tẩy tinh khiết rồi, sao rất có thể không sạch chứ?” Để minh chứng mang đến lập luận của tôi, anh với tay cho tới rổ mây bên giá bán mộc bốc thêm 1 cầm hoa, vò vò bên trên mặt mày bản thân trải nghiệm.

“Cô mau rời khỏi đi! Đừng phiền phức tôi thư giãn!” Tần Tống thực hiện cỗ ham muốn tháo dỡ khăn tắm ở thắt sống lưng rời khỏi, Hàn Đình Đình thấy vậy nôn nả ngừng hoạt động tháo lui.

Làm sao đây? Hàn Đình Đình trong trái tim ko ngoài thấp thỏm không yên tâm, thì thầm gửi lời nói van nài lỗi cho tới người đang được hạnh phúc ngâm mình trong nước vô chống tắm: Xin lỗi! Hôm qua quýt tôi tránh việc lơ là biếng! Vớt cánh hoa rời khỏi rồi thì nên… rời khỏi ngoài kiếm thùng rác rưởi vứt đi! Tần Tống! Xin lỗi!

***

Theo kế hoạch, thời điểm ngày hôm nay buổi ngày chúng ta tiếp tục nghỉ dưỡng ở hotel, cho tới tối đáp chuyến bay chín giờ lên đường Châu Âu hưởng trọn tuần tuần trăng mật. mời cơm trắng trưa hoàn thành Hàn Đình Đình chính thức thu xếp tư trang hành lý, Tần Tống rảnh rỗi tiếp cận lên đường lùi trong phòng, không ngừng nghỉ bươi lông mò mẫm vết. Nhưng Hàn Đình Đình đối phó rất chuyên nghiệp.

“Đây là cái gì?” Tần Tống xách tai con cái gấu Teddy lên, nhíu mi hỏi: “Cô rước loại này lên đường du ngoạn thực hiện gì?”

Hàn Đình Đình vô cùng hạnh phúc tảo lịch sự Tần Tống ra mắt người các bạn mới: “Đây là Phốc Phốc.”

Tần Tống vung tay ném con cái gấu cũ mèm rời khỏi xa xôi. Hàn Đình Đình thấy vậy cuống quýt nhặt con cái gấu lên, cẩn trọng phủi lớp bụi. Tần Tống thấy thế nhướng mi. “Tôi bị không phù hợp với lớp bụi, cô mau vứt cái loại chan chứa lông lá này đi!”

“Phốc Phốc ko rụng lông đâu…” Cô giấu quanh Phốc Phốc vô vào áo bản thân nói: “Tôi bịa vô chống riêng rẽ của tôi ko được sao? Đảm bảo ko nhằm anh nhìn thấy nó đâu!”

“Không được!” Tần Tống sau cùng cũng mò mẫm rời khỏi một việc nhằm thực hiện khó khăn “bánh bao nhỏ quê mùa”, bề ngoài vẫn thực hiện rời khỏi vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc, thực rời khỏi trong trái tim cảm nhận thấy đắc ý, mến thú vô nằm trong.

***

Đúng thời điểm hiện nay Trương Phác Ngọc gọi năng lượng điện cho tới, Tần Tống đang được ráng con cái Teddy lăm le ném lên đường đợt tiếp nhữa thì nghe giọng u hốt hoảng vô năng lượng điện thoại: “A Tống! Thầy Đình Đình xẩy ra chuyện rồi… Mọi người đang được ở vô dịch viện! Mẹ Đình Đình ko mang đến u báo nhì con biết! Mẹ lén báo với con cái, con cái chớ méc Đình Đình đấy nhé! Để nó đi hưởng tuần tuần trăng mật mừng rỡ vẻ!”

“…” Tần Tống thả Phốc Phốc rời khỏi, lặng lẽ ngắt máy.

“Anh sao thế?” Hàn Đình Đình nhanh gọn lẹ giấu quanh Phốc Phốc lên đường, khi tảo lại thấy sắc mặt mày Tần Tống ko được thông thường, quan hoài hỏi: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

“Bố cô bị trượt ngã trong khi bắt trộm, lúc này đang… ở vô cơ sở y tế.” Tần Tống không đủ can đảm rằng thiệt rằng đang được ở vô chống cung cấp cứu vãn.

Nghe vậy, chân Hàn Đình Đình tức thời mềm mại, cô ngồi phịch xuống nệm.

“Này!” Tần Tống hốt hoảng, hấp tấp vàng chạy lại an ủi: “Bố u tôi tiếp tục thông qua đó rồi, cô chớ kinh hoàng, ko việc gì đâu!”

Nhưng nghe anh rằng câu cơ sắc mặt mày cô càng White bệch hơn: Ngay cả cha mẹ Tần Tống cũng thông qua đó rồi, chứng minh hiện tượng vô cùng nguy nan kịch! Hàn Đình Đình hồn vẹo vọ phách lạc, Tần Tống nhanh gọn lẹ gọi người sẵn sàng xe cộ đợi dưới nhà. Anh kéo Hàn Đình Đình đứng dậy: “Đi thôi, tôi đem cô vô bệnh viện!”

“Thế còn tuần tuần trăng mật thì tính sao?” Tay Đình Đình vẫn nắm chặt vé máy cất cánh, tiếng nói lập cập rẩy, vụng về về chất vấn. “Sau này bọn chúng ta sẽ lên đường sau!” Tần Tống đem cô bước nhanh chóng ra phía bên ngoài.

***

Nhét Hàn Đình Đình ngồi xuống ghế phụ, Tần Tống nhằm lái xe ở lại rồi tự động bản thân tài xế. Trên lối đi anh còn gọi năng lượng điện cho tới cơ sở y tế riêng rẽ trực nằm trong Lương Thị, điều động những bác bỏ sĩ tốt nhất có thể cho tới canh ty. Hàn Đình Đình thấy Tần Tống gọi toàn những bác bỏ sĩ khoa óc, trong trái tim càng hoảng loàn.

Đến cơ sở y tế, xe cộ vừa vặn tạm dừng, Đình Đình tiếp tục nhảy xuống, vội vàng nhảy vào, Tần Tống xua bám theo đàng sau vô cùng vất vả.

Bệnh viện vượt lên rộng lớn, Hàn Đình Đình trọn vẹn ko biết cần lên đường lối này, lúc này Tần Tống mới nhất theo kịp, cầm chặt tay Đình Đình, thấp giọng quát khẽ: “Cô chạy loàn lên thế nhằm làm những gì hả?”

Hàn Đình Đình vội vàng cho tới nấc các giọt mồ hôi váy đìa: “Tần Tống, thân phụ tôi nằm ở vị trí đâu?”

Anh khẽ nhấp lên xuống điện thoại thông minh vô tay, thở hắt ra: “Tôi vừa vặn sẽ có được điện thoại, thân phụ cô được đem thoát khỏi chống cung cấp cứu vãn rồi, óc chỉ bị chấn động nhẹ, không tồn tại việc gì rộng lớn.”

Hàn Đình Đình nghe hoàn thành, xúc cảm như trút bỏ được trọng trách, toàn thân ái thoải mái hẳn. Tần Tống đằng hắng một tiếng, hãy nhanh tay xách cô đi tìm kiếm chống dịch.

***

Trương Phác Ngọc trước cơ với rằng với Tần Tống rằng thân phụ Đình khi bắt trộm nhảy kể từ sảnh thượng xuống, đầu ra máu, mê mẩn chết giả, đang được ở vô phòng cấp cứu vãn.

Tần Tống ngỡ như là toà ngôi nhà cao tứ năm tầng gì cơ, trong trái tim thì thầm nghĩ về phen này chắc chắn ko hoặc rồi. Ai ngờ này đó là sân thượng… tầng nhì.

Nửa tối ngày hôm qua thân phụ Đình tiếp tục bám theo dõi thương hiệu trộm vặt nhiều tối ngay tắp lự đột nhập hành đạo. Lúc Đình Đình đang được ôm Phốc Phốc vùi vô giấc mộng thâm thúy vô chống tân thơm thì thân phụ Đình lia hai con mắt sáng như đèn bấm siêng chăm để ý nhất cử nhất động của thương hiệu trộm.

Nhưng thương hiệu trộm cơ tay chân nhanh nhẹn, bị vây bắt ngay tắp lự phản kháng chạy bay, thân phụ Đình hăm hở vùng dậy xua bám theo, là kẻ thứ nhất kiêu hùng phi qua quýt sảnh thượng, không mong muốn ông tức thời ko cẩn trọng bị vướng chân, trượt đập đầu xuống khu đất, chết giả bên trên vị trí.

Sau Lúc tỉnh lại, thân phụ Đình thấy rất ngượng, vươn cổ trách cứ móc u Đình động một tí tiếp tục kinh hoàng, thực hiện kinh động phụ nữ con cái rể, còn khiến cho bọn chúng cần đình cả tuần tuần trăng mật.

Mẹ Đình nhì đôi mắt sưng đỏ ối, cúi thấp đầu che đậy chăn mang đến ông, ko hề rằng lại một lời nói.

Trương Phác Ngọc tiến công liều mình mím môi nói: “Chuyện đó… ông dâu gia à, thực sự vô cùng van nài lỗi, là tôi tiếp tục gọi mang đến A Tống…”

***

Bố Đình câm nín, còn Tần Uẩn đang được ngồi bên trên ghế sô-pha ở bên cạnh lặng lẽ tảo mặt mày lên đường phía không giống.

“Không sao là chất lượng rồi! Mọi người đều ko ăn trưa cần không? Con gọi người mua chút gì cơ về ăn nhé!” Tần Tống lên giờ phá vỡ một không khí lo ngại ngùng.

Hai đôi mắt Trương Phác Ngọc sáng sủa lên, vội vàng loài kiến nghị: “Gọi Thịnh Thế Ship hàng tận điểm đi! Phòng ngoài với bàn đấy, bọn chúng ta qua cơ ăn, chúc mừng bữa cơm trắng tân thơm thứ nhất của A Tống và Đình Đình.”

Ba người thân chúng ta Hàn trầm đem ko rằng, Tần Tống phàn nàn thì thầm một giờ, mặt Tần Uẩn thì tiếp tục ngoảnh hẳn lịch sự một phía đến mức độ người không giống ko còn trông thấy nữa.

***

Vì thân phụ Đình xẩy ra chuyện, tuần trăng mật đã biết thành đình. Tần Tống ra quyết định huỷ luật lệ trở lại thao tác làm việc. Hàn Đình Đình ở trong nhà dọn dẹp và sắp xếp. Nhà mới nhất là 1 trong vô số nhà đất của Tần Tống, nằm trong quần thể thời thượng yên lặng tĩnh, rộng lớn một trăm năm mươi mét vuông, nội thất vô ngôi nhà khôn xiết sang chảnh. Tần Tống lắc toàn cỗ không khí tầng trên, nhằm lại tầng bên dưới mang đến Hàn Đình Đình. Vì kinh hoàng lộ chuyện nhì người kết hôn fake nên vô ngôi nhà ko mướn người canh ty việc. Hàn Đình Đình không thắc vướng gì, thậm chí là còn nghĩ về tòa nhà này vốn liếng của Tần Tống, cô được ở miễn phí nên tính liệu việc ngôi nhà cũng là vấn đề nên thực hiện.

Vạch rõ rệt địa phận sinh hoạt và nhiệm vụ trách cứ nhiệm những mặt mày hoàn thành, tháng ngày cứ như thể gà cất cánh chó nhảy tuy nhiên vụt qua quýt.

Bố Đình bị chằm sáu mũi ở đầu, chỗ bị thương cũ ở chân trái khoáy tiếp tục tái phát cần nhập viện một tuần, sau thời điểm rời khỏi viện, chân trái khoáy vẫn tồn tại nhức nhối, nên đành nghỉ dưỡng ở trong nhà một thời hạn. Hàn Đình Đình dọn dẹp và sắp xếp ngôi nhà mới nhất đâu vào đấy, hôm nào thì cũng về ngôi nhà u đẻ.

Trong quần thể ngôi nhà Tần Tống không có xe cộ buýt hoặc xe taxi, vì vậy buổi sớm khi đi làm việc anh tao đem cô lên đường, chiều Đình Đình dữ thế chủ động về ngôi nhà trước giờ Tần Tống tan ca, nấu nướng sẵn cơm trắng canh chờ anh. Nhưng được bao nhiêu ngày thì Hàn Đình Đình thấy xót năm mươi tệ chi phí xe taxi, nên ra quyết định thay đổi thân phụ lượt xe cộ buýt, lại quốc bộ thêm thắt tứ mươi phút nữa, khi về cho tới ngôi nhà thì Tần Tống tiếp tục đói đến mức độ bụng kêu òng ọc.

Hàn Đình Đình thấy vậy vô nằm trong áy náy: “Tôi đi làm việc cơm trắng tức thì phía trên.”

Mặt Tần Tống nhiều năm như cái bơm, anh ném mang đến cô chùm chìa khoá xe: “Ngày mai cô tự động tài xế đi! Rồi tự động tài xế về!”

Hàn Đình Đình kinh hoàng rụt tay lại: “Tôi ko biết tài xế.”

“Cô với vày lái đấy thôi!” Tần Tống tức giận rằng. “Bánh bao nhỏ quê mùa” dám lừa anh, vô làm hồ sơ họp mặt rõ rệt ghi chép là cô với vày nghề giáo mầm non, chứng từ dương ráng cung cấp tám và giấy má luật lệ tài xế loại C mà!

“Có vày lái…” Hàn Đình Đình yếu ớt ớt nói: “… ko Có nghĩa là biết lái mà…” Lúc ganh đua lấy vày cô vẫn vẫn đang còn ở thành phố Hồ Chí Minh G, là bị… người ấy nghiền đi thi. Chỉ khuôn khổ cơ bạn dạng thôi tuy nhiên cô cần ganh đua cho tới tám phen, thực hành thực tế bên trên lối thì không cần thiết phải rằng ngoài ra. Lúc ráng vày lái bên trên tay, người ấy mừng rỡ hơn hết cô, biểu dương cô lanh lợi, còn đem cái G500 mới tậu mang đến cô ráng lái. Cầm lái không đến mươi phút, cô xém chút đâm trúng lề thói, may tuy nhiên với người ấy canh ty cô kiểm soát vô lăng lái xe, thay cho cô bẻ phía tay lái, đầu xe cộ chỉ bị xước nhẹ nhàng, ko xẩy ra tai nạn ngoài ý muốn.

Sau Lúc lăm le thần lại, người ấy xoa đầu cô mỉm cười, nữ tính nói: “Là tôi ko chất lượng, Đình hướng dẫn của tất cả chúng ta ko cần người dân có tố hóa học tài xế. Thôi vứt đi, tôi thua rồi, nối tiếp thực hiện lái xe mang đến em vậy!”

Tay Đình Đình ráng một cái túi củ sen cứng rắn, trí tuệ mơ tơ tưởng màng nghĩ về về chuyện trước khi. Tần Tống nổi tua ốc vì như thế góc nhìn thất thần quái dị của cô ý, quát mắng một tiếng: “Này!”

“Bánh bao nhỏ quê mùa” lắc nảy bản thân, củ sen vô tay rơi xuống đập cái “bịch” vô đầu ngón chân Tần Tống.

“Xin… xin… van nài lỗi!” Hàn Đình Đình hứng Tần Tống thời điểm hiện nay đang được oằn người vì như thế đau: “Anh ko có gì chứ?”

Tần Tống ngấc mặt mày lên, khoé môi teo giật: “Hàn Đình Đình!” Anh nghiến răng, nhảy rời khỏi từng chữ một: “Sáng – mai – cô – tự động – lên đường – cỗ – đi! Tôi – ko – quan liêu – tâm – nữa!”

“Ừ ừ ừ!” Hàn Đình Đình ko bao nhiêu nhằm ý chuyện mình bị bạc đãi, ngược lại càng quan hoài cho tới vị trí nhức của Tần Tống hơn: “Chân anh còn nhức không? Đưa tôi coi nào!”

Uy hiếp ko hề có tác dụng với “bánh bao nhỏ quê mùa”, Tần Tống hiện giờ đang bị nước ngoài thương lại thêm nội thương, mặt mày mũi tối sầm, ôm bụng trống rỗng lên đường khập khễnh lên tầng tự chăm sóc thương tích.

Ngày loại nhì, bữa sáng sủa bao gồm cháo ngô và rau dưa, tuy nhiên trước mặt mày Tần Tống vẫn đang còn đĩa trứng ốp lết vàng ươm xinh xắn như trước. Anh rời rã hương thụ, tính ăn hoàn thành tiếp tục lên đường trực tiếp rời khỏi cửa ngõ ko ngoái đầu nom lại.

Hàn Đình Đình vừa vặn cọ xoong nồi hoàn thành, tới ngồi xuống cạnh anh, thấy anh chuẩn bị kèm theo thân ái thiện nhắn gửi dò: “Lái xe cộ cẩn trọng nhé!” Ai ngờ anh xoay đầu mặt mày lầm lầm trừng đôi mắt một chiếc.

Dọn dẹp thật sạch sẽ tất cả hoàn thành, Hàn Đình Đình khóa cửa ngõ ra phía bên ngoài. Cô vừa ra ngoài cửa ngõ rộng lớn quần thể ngôi nhà thì phí a đằng sau với con xe chạy lên, kính xe cộ nhanh gọn lẹ được hạ xuống. Là láng giềng sát vách ngôi nhà chúng ta, với cùng một người con trai rất dễ thương và đáng yêu thương hiệu là Tiểu Đào. Thấy Hàn Đình Đình quốc bộ, thân phụ Tiểu Đào tiện lối mang đến cô lên đường nhờ xe cộ một quãng.

***

Hàn Đình Đình về cho tới ngôi nhà đẻ, u không tồn tại ngôi nhà, thân phụ Đình đang được phía trên nệm coi sách.

“Bố ơi, u con cái lên đường chợ rồi ạ!”

Bố Đình vuốt làn tóc tiếp tục điểm bạc: “Không, bà ấy cho tới xưởng nhận việc về làm.” Hàn Đình Đình quan sát, vô tiếng nói của ông với chút ko tự do.

Bất kỳ người con trai này cần ở ngôi nhà nhằm bà xã bản thân rời khỏi ngoài nhận việc lặt vặt về thực hiện mò mẫm không nhiều chi phí phụ trợ chi trộn đều thấy không thoải cái như vậy. Hàn Đình Đình trong trái tim đau xót tuy nhiên ngoài mặt không tiện thể hình thành.

Nói chuyện dăm thân phụ câu với thân phụ hoàn thành, xa lánh tức ra phía bên ngoài mua sắm đồ ăn. Vừa về tiếp tục thấy u ở trong nhà, thời tiết rét bức khó Chịu, làn tóc điểm bạc của u mướt non các giọt mồ hôi, nén chặt vô mặt mày, nom với song phần vớ mô tả.

“Con ngồi lên đường, nhằm u đi làm việc cơm!” Mẹ Đình xót xa xôi xoa xoa khuôn mặt đỏ ối bừng vì như thế nắng nóng của con cái gái: “Lấy kem cây phía trong gầm tủ lạnh lẽo ăn lên đường con! Xem con cái rét ko này!”

***

Hàn Đình Đình mua sắm xương sườn nhằm nấu nướng canh, bữa trưa còn khiến cho thêm thắt khoản cải chíp xào nấm. Cả ngôi nhà thân phụ người nằm trong ngồi ăn cơm trắng, song đũa của cha mẹ cô cứ hòn đảo qua quýt đảo lại tuy nhiên chỉ dám đậu bên trên đĩa rau củ.

“Bố! mời thịt đi!” Cô mỉm cười híp đôi mắt gắp xương sườn mang đến thân phụ mẹ: “Mẹ, u ăn sườn lên đường này!”

Mẹ Đình mỉm cười, gắp miếng sườn cô vừa vặn gắp cho bản thân mình vứt lịch sự chén bát thân phụ Đình: “Lão Hàn, ông cần ăn nhiều vô thì chân mới nhất nhanh chóng khỏi!”

“Mẹ cũng vậy, ăn nhiều thịt vô chứ!” Hàn Đình Đình bưng đĩa rau củ xào nhằm cho tới trước mặt mày mình: “Con đang được tách to lớn, nhằm con cái ăn rau củ, cha mẹ ko được tranh với con cái đâu đấy!”

“Con nhỏ nhắn này!” Mẹ Đình thấy vậy khẽ bật cười: “Con ko to lớn cũng chẳng còm, người phẳng phiu rồi! Hơn nữa nhà thông gia không thích con cái dâu bản thân vượt lên còm đâu, như thế rất khó nuôi.”

“Vâng!” Hàn Đình Đình gật đầu, mỉm cười ngọt ngào: “Mẹ Tần Tống hoặc mua sắm món ăn ngon mang đến con cái lắm!”

Bố Đình u Đình nom nhau khẽ nở nụ mỉm cười, trong trái tim hồ nước hởi thì thầm nghĩ về con gái bản thân quả thực tiếp tục lấy vô cùng đích thị người. Còn Hàn Đình Đình, trước nụ cười của cha mẹ, cô chỉ rất có thể cúi đầu lặng lẽ ăn cơm trắng.

***

Hàn Đình Đình rút kinh nghiệm tay nghề kể từ ngày hôm qua, mới nhất thân phụ giờ chiều tiếp tục hấp tấp về. Lúc cô bước rời khỏi cửa ngõ, u đang được thao tác làm việc, trời nóng nực thế này tuy nhiên u cứ cần ôm cái khăn choàng lông dày sụ, cúi đầu sử dụng nhíp lắp đặt từng sợi tua lên khăn. Công việc này yên cầu sự chi tiết, quạt máy cũng không đủ can đảm nhảy, mới làm một thời gian u Đình tiếp tục tu không còn cả một ca nước non.

Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

Lúc u tiễn biệt rời khỏi cửa ngõ, Hàn Đình Đình lén hỏi: “Bố ngủ ở trong nhà, chi phí thưởng và phụ cung cấp chẳng với u nhỉ?” Tính thân phụ Đình thẳng thắn trực tiếp thắn, vô cùng nhiều việc chỉ việc cúi bản thân một ít ông cũng ko Chịu, vì vậy thực hiện rộng lớn nửa đời người rồi vẫn chỉ là 1 công an hình sự thông thường, lãnh đạo và người cùng cơ quan xung xung quanh vừa vặn kinh hoàng vừa vặn bài xích xích ông.

“Cũng với cấp một ít… Con chớ nơm nớp chuyện vô nhà!” Mẹ Đình yên ủi con cái gái: “Bao năm nay tất cả chúng ta vẫn sinh sống được đấy thôi, lúc này con cái lại không tồn tại phía trên, chỉ còn cha mẹ thức ăn, ít hơn nhiều lắm!”

“Thế tuy nhiên u còn lên đường nhận việc làm vất vả thế này! Mẹ à… Lễ vật và chi phí mừng khi con cái kết duyên chẳng phải đều tự u lưu giữ cơ sao? Sao u ko mang ra dùng?”

“Bố mẹ không thiếu thốn tiền! Huống hồ nước số chi phí cơ sao rất có thể động vô chứ! Đó là tiền của con cái và Tần Tống, u tích lại cơ nhằm sau đây nhì đứa tiêu!” Mẹ Đình đập tay cô nữ tính nói: “Con vào trong nhà với chi phí ko được học tập thói ăn chi phung phí đâu đấy!”

“Con ko mà…” Hàn Đình Đình làu bàu, cúi đầu: “Con lên đường trước đó, cần sẵn sàng cơm trắng canh trước lúc Tần Tống về.”

Xem thêm: lẩu chay quận 7

“Ừ ừ! Con mau về đi!” Mẹ Đình giục con cái gái: “Làm nhiều khoản ngon một ít, nó đi làm việc vất vả một ngày dài trời!”

“Con biết rồi ạ.” Hàn Đình Đình cúi đầu bước tiến.

***

Tần Tống thời điểm ngày hôm nay còn sớm tiếp tục hấp tấp tan ca, khi họp cũng ko lúc nào thực hiện việc năng suất như thế. Họp hoàn thành Dung Nhị ton ton chạy cho tới chứa chấp lời nói mỉm cười nhạo: “Mấy người coi cậu tao tề, chỉ hận ko thể cưỡi mây cất cánh tức thì về nhà thôi!”

Đại quấn so với chuyện đó lại rời khỏi vẻ thông cảm: “Tân thơm niềm hạnh phúc tuy nhiên, cuống quýt cũng là vấn đề dễ dàng nắm bắt.”

Trần Tam thiếu thốn gan ruột thâm tối thông thả chùi đôi mắt kính: “Mới nếm được của kỳ lạ tuy nhiên, cuống quýt một ít cũng chính là chuyện thông thường.”

“Phụt!” Lý Vi Nhiên phì mỉm cười.

Tần Tống nghe comment tức thì nổi khùng, đập bàn quát mắng lớn: “Khốn kiếp! Có những người dân mới nhất vừa vặn nếm được của kỳ lạ ấy!”

Các vị ca ca nghe thế đều nom Tần Tống với góc nhìn thương nghiệp, tiếp sau đó ai nấy lôi điện thoại thông minh rời khỏi, này gọi này nhắn tin cẩn chan chứa ấm cúng mang đến bà xã rất đẹp con khôn ngôi nhà mình… Tần Tống khóc ko trở nên giờ, đành ngậm ngùi ôm cặp công văn dỡ chạy.

Sau Lúc về ngôi nhà tất yếu là cần mò mẫm chuyện với “bánh bao nhỏ quê mùa” rồi. Chỉ vì như thế ham muốn về sớm bắt Đình Đình thực hiện cơm trắng nên mới bị bệnh bao nhiêu thương hiệu khốn cơ mỉm cười nhạo.

Về cho tới ngôi nhà, Tần Tống thấy bên trên bàn chẳng với gì, trái khoáy nhiên vẫn chưa xuất hiện cơm trắng tối, trong trái tim đột nhiên chốc mừng rỡ như banh hội.

“Hàn Đình Đình!” Anh vừa vặn tháo dỡ giầy vừa vặn hùng hồn gào thương hiệu cô: “Hôm sư ni lại quốc bộ về đấy à?”

Hàn Đình Đình nghe giờ chuông cửa ngõ ngay tắp lự chạy kể từ vô ngôi nhà phòng bếp rời khỏi, trên người đem cái tạp dề greed color cốm, thực hiện nổi trội lên làn domain authority White sáng sủa của cô ý.

“Sao anh tan ca sớm vậy?” Cô không thể tinh được chất vấn.

Tần Tống đậy điệm vẻ mặt mày đắc ý chan chứa yêu thích của tôi, nhướng mi cứng mặt mày, đến ngồi lên ghế sô-pha, đả kích Đình Đình với vẻ ko bao nhiêu nhẫn nại: “Cơm tối vẫn ko hoàn thành à?”

Hàn Đình Đình nom đồng hồ đeo tay treo tường, lúc này mới… tứ giờ, với ngôi nhà ai giờ này tiếp tục ăn cơm trắng tối ko hả trời?

“Bữa trưa ở doanh nghiệp lớn ăn ko ngon hả?” Cô hiền lành lành lặn lên giờ với vẻ thông cảm: “Anh đợi tôi một thời gian nhé, tôi chính thức xào rau củ phía trên, tiếp tục vô cùng nhanh thôi, canh tiếp tục hoàn thành rồi. Tôi múc mang đến anh chén canh lót bụng trước nha!”

Cô ngay thật chất vấn, Tần Tống vùi bản thân vô cái sô-pha mượt mà tự do, ánh tịch dương le lói nhường nhịn như xuyên qua quýt dù hành lang cửa số sáng loáng nhằm vuốt ve gương mặt mày anh. Tần Tống đột nhiên cảm nhận thấy với cái gì cơ vô cùng kì quái đang được không ngừng rộng lớn dần dần lên vô anh.

“Không cần!” Anh xị mặt mày cự tuyệt.

***

Tâm trạng quái dị ko lúc nào với ấy đến tới khi ăn cơm trắng tối vẫn khiến cho trái khoáy tim anh ngứa mãi ko thôi.

Hàn Đình Đình múc mang đến anh một chén bát canh gà hầm nấm Bắc Khẩu, bịa cạnh tay anh, tuy nhiên Tần Tống tuồng như bị Đình Đình thực hiện mang đến giật thột ngay tắp lự ngẩng đầu, sững người nom cô.

“Sao vậy?” Cô khẽ sờ lên phía trên mặt bản thân, với bám gì đâu nhỉ?

Tần Tống hít một tương đối thiệt thâm thúy, cố nhịn, dời góc nhìn lên đường phía không giống. Trong lúc hoảng sợ, anh ráng đũa quơ loạn xị chén bát canh: “Quá nhiều dầu mỡ! Tôi không ham muốn ăn!”

“Nhưng ngày hôm qua anh rằng canh rau củ vượt lên thanh đạm mà?” Hàn Đình Đình hớp chút canh gà nhằm nếm: “Không ngấy đâu, tôi hớt bỏ lớp mỡ phía bên trên rồi.”

Dám cãi? Tần Tống nhướng mày: “Cô nấu bếp dở ẹc!”

Hàn Đình Đình lúng túng cúi đầu: “Vậy… mai tôi lịch sự ngôi nhà anh học tập thực hiện vài ba khoản anh mến ăn nhé?”

Dám rước cha mẹ rời khỏi nhằm uy hiếp! Tần Tống đập đũa xuống bàn cho tới “cạch” một chiếc, trừng đôi mắt với “bánh bao nhỏ quê mùa”.

Dáng vẻ lạnh lẽo lùng kể từ bên trên cao nom xuống, góc nhìn ấy khiến cho “bánh bao nhỏ quê mùa” cảm nhận thấy bản thân không hề vùng dung thân ái. Mùi canh gà hầm nấm Bắc Khẩu lan toả vô bầu không khí, Hàn Đình Đình nghĩ về cho tới chén bát canh sườn trưa nay cha mẹ bản thân cứ cần nhường nhịn cho tới nhường nhịn lùi, trong trái tim cô cảm nhận thấy vô cùng đau xót. Cùng là phận thực hiện con cái, đối với Tần Tống, trong cả cơm trắng ăn áo mặc mang đến cha mẹ cô cũng không ngại vẹn tuyền được, còn khiến cho cực khổ cha mẹ tuổi hạc đã cao như thế rồi vẫn cần gửi ngôi nhà, phiêu bạt ko điểm nương tựa giữa vùng trở nên thị phồn vinh xa xôi kỳ lạ này.

***

“Này…” Tần Tống đần mặt mày rời khỏi, “bánh bao nhỏ quê mùa” bị anh trừng đôi mắt cho tới nỗi khóc rồi! Anh hung tợn như thế ư?

“Cô khóc vật gì chứ…” Tần Tống nghiêm trang mặt mày với Hàn Đình Đình: “Tôi chúa ghét bỏ phụ nữ khóc trước mặt mày mình!”

©STE.NT

Hàn Đình Đình dụi đôi mắt, giọng vẫn nức nở: “Tôi… với hy vọng anh… mến tôi đâu.”

Tần Tống vướng nghẹn, khoé môi teo lắc mãi ko giới hạn.

“Cô chớ khóc nữa!” Anh rút khăn giấy má đem mang đến Đình Đình: “Thật ra… cô nấu bếp thật ngon, vừa vặn nãy là tôi đùa đấy thôi.”

“Chẳng hài hước gì cả!” Hàn Đình Đình nghẹn ngào, khăn giấy má vô giây phút tiếp tục ướt sũng, cô vươn tay lăm le rút tờ không giống thì Tần Tống tiếp tục hấp tấp vàng đứng nhảy dậy, vồ cập đẩy vỏ hộp khăn giấy má cho tới trước mặt mày cô.

“Hồi sáng sủa cô ra ngoài với cần lại quốc bộ nữa không?” Tần Tống nghĩ về bụng, duy nhất câu chê thức ăn cô nấu nướng khó khăn nuốt ko thể khiến cho cô khóc như thế được, nha đầu này hợp lý còn ôm hận vụ hồi sáng sủa anh đi làm việc tuy nhiên ko mang đến cô lên đường nhờ xe?

Hàn Đình Đình sững người, ngấc đầu lên: “Đâu với, hồi sáng sủa thân phụ Tiểu Đào ngôi nhà mặt mày mang đến tôi lên đường nhờ cho tới trạm xe cộ buýt.”

Tần Tống lại đợt tiếp nhữa bị đả kích… Quả nhiên trước giờ cô trước đó chưa từng bị anh uy hiếp. Thầy Tiểu Đào là ai? Sao trước ni anh ko hề biết là cạnh ngôi nhà với đứa ở chứ?

Hàn Đình Đình thấy sắc mặt mày Tần Tống ko chất lượng, tưởng anh áy náy ngay tắp lự hấp tấp bồi thêm 1 câu: “Tôi thiệt sự ko cần khóc vì như thế anh đâu!”

Ầm ầm… Tần Tống hứng lấy lòng tự trọng đang được không ngừng nghỉ bị giẫm sụp đổ của tôi, tảo mặt mày lên đường nơi khác.

***

Khi hiểu rõ nguyên do “bánh bao nhỏ quê mùa” khóc, Tần Tống cảm nhận thấy vô cùng nực mỉm cười.

“Cô đem chi phí mang đến dì chẳng cần là được rồi cơ sao? Tôi đem chi phí chi tiêu trong ngôi nhà mang đến cô rồi tuy nhiên.” Đối với anh, những chuyện rất có thể sử dụng chi phí để giải quyết thì ko trở nên yếu tố, huống hồ nước lại còn là một chuyện nhỏ như vậy nữa.

“Đó là chi phí của anh ý tuy nhiên.” Hàn Đình Đình khóc cho tới nỗi mũi đỏ ửng lên: “Tôi biết anh vô cùng khá fake, cũng tương đối khoáng đạt, tuy nhiên Tần Tống à, tôi với anh liệu có phải là kết duyên thiệt đâu, anh không tồn tại trách nhiệm gì với cha mẹ tôi cả, thế cho nên ko thể nhằm anh chi chi phí được.”

“Thế cô với chi phí sao?” Tần Tống coi thường thông thường liếc nom vẻ khẳng khái của “bánh bao nhỏ quê mùa”.

“Không với.” Hàn Đình Đình nhấp lên xuống lắc đầu vẻ vô vọng. Cô thiệt sự không tồn tại chi phí. Lúc sẵn sàng kết duyên, Trương Phác Ngọc ko bàn luận với cô tiếp tục thay cho cô xin ngủ việc bên trên ngôi trường mần nin thiếu nhi. Hiệu trưởng khi này cũng vô cùng khách hàng khí quyết toán chi phí bổng thân phụ mon mang đến cô, cô đều đem cả mang đến u nhằm chuẩn chỉnh bị hôn lễ.

***

Dáng điệu ủ dột vô vọng của Đình Đình tiếp tục làm cho trái khoáy tim ấu trĩ của Tần Tống hạnh phúc hẳn lên.

“Được rồi.” Anh nhanh gọn lẹ đả thông tư tưởng mang đến cô: “Đừng khóc nữa, tôi nghĩ cơ hội canh ty cô. Cho cô mượn chi phí nhé? Hay mò mẫm việc thực hiện mang đến cô?”

Hàn Đình Đình nom Tần Tống với vẻ xứng đáng thương: “Tôi rất có thể ra phía bên ngoài làm việc ư?” Nhà anh dĩ nhiên ko mến con cái dâu xuất đầu mở ra ở mặt mày ngoài đâu nhỉ?

Tần Tống ngửa cằm, kiêu ngạo nói: “Cứ gửi gắm mang đến tôi!”

Ánh đôi mắt Hàn Đình Đình thông thoáng chốc tiếp tục hiện tại rõ rệt vẻ sùng bái.

Thế là phen thứ nhất Tính từ lúc sau thời điểm kết duyên, Tần Tống mới nhất với xúc cảm được nở mi nở mặt mày.

***

Làm người chất lượng, thao tác làm việc chất lượng quen thuộc rồi từ từ có khả năng sẽ bị nghiện. Khi các bạn canh ty đỡ một ai cơ, tận đôi mắt tận mắt chứng kiến người ấy vì như thế sự hỗ trợ của doanh nghiệp tuy nhiên hạnh phúc rồi cảm kích, các bạn sẽ cảm nhận thấy sục sôi hăng hái, tiếp tục ham muốn lại được canh ty người tao nữa! Đây là loại xúc cảm ham muốn được người không giống cần thiết bản thân, được xác minh, được ngưỡng mộ nguyên vẹn thuỷ nhất vô thâm thúy thẳm nội tâm con người. Đối với những người gan ruột đơn giản như Tần Tống, xúc cảm này lại càng mạnh mẽ rộng lớn lúc nào không còn.

Sáng sớm ngày loại nhì, Tần Tống đập phá lệ không tìm kiếm chuyện với Hàn Đình Đình, thậm chí là khi rời khỏi khỏi nhà còn dữ thế chủ động mời mọc cô lên đường cộng đồng xe cộ, tiễn biệt cô cho tới trạm xe cộ buýt. Khi xuống xe cộ, “bánh bao nhỏ quê mùa” mỉm cười tít đôi mắt vẫy tay Chào thân ái, anh còn giơ giơ tay tầm vóc vô cùng con trai.

Suốt ngày hôm cơ, người xem từ trên xuống bên dưới vô Lương Thị đều cảm biến rõ rệt rệt thể trạng Tần tổng vô nằm trong chất lượng, ai xin chào anh, anh cũng đều gật đầu mỉm cười tít đôi mắt.

Nhị thiếu Dung Nham lim dim hai con mắt phong lưu nhiều tình, sờ cằm tuyên bố cảm nghĩ so với chuyện này: “Ăn thịt trái khoáy nhiên rất có thể hỗ trợ cho thân ái thể và tinh thần hạnh phúc sảng khoái!”

***

Lúc Hàn Đình Đình sẵn sàng kể từ ngôi nhà u về thì sẽ có được điện thoại thông minh của Tần Tống: “Giờ cô đang được ở trong nhà cha mẹ bản thân đấy à?”

“Ừm. Tôi về sẵn sàng cơm trắng mang đến anh tức thì phía trên.” Cô bảo nhỏ nữ tính đáp.

Đầu chão mặt mày cơ Tần Tống bất giác cong khóe môi: “Không cần thiết đâu, tôi qua quýt đấy ăn rồi tiện thể đem cô về luôn luôn.”

Điện thoại vừa vặn ngắt, u Đình tiếp tục ló nguồn vào hỏi: “Là Tần Tống à?” Hàn Đình Đình thẫn thờ gật đầu: “Mẹ, anh ấy ham muốn qua quýt phía trên sử dụng bữa.”

Biểu cảm của u Đình ngay tắp lự y sì cô phụ nữ.

Tiếp cơ, u Đình siêng năng cần cù vệ sinh toàn cỗ ngôi nhà cửa ngõ một lượt. Thầy Đình đáng thương chân cẳng đứng ngồi phiền toái đang được ở trong nhà chăm sóc thương cũng bị bà xã đại nhân khua khoắng thanh hao và giẻ vệ sinh, còn còn chưa kịp phân bua tiếp tục tức thì bị xua ra phía bên ngoài, long dong hàng tiếng đồng hồ đồng hồ đeo tay bên dưới gốc cây đại thụ trong sảnh ngôi nhà.

Lúc xe cộ Tần Tống giới hạn vô sảnh thì bên trên ngôi nhà chúng ta Hàn tiếp tục tinh khiết như li như vệ sinh, mùi hương đồ ăn thơm tho ngát.

***

“Sao con cái chỉ mua sắm với từng này đồ ăn thôi vậy?” Mẹ Đình vừa vặn hòn đảo thịt gà xắt hột lựu vừa vặn nhỏ giọng càm ràm ko ngớt: “Mau lên đường coi xem thân phụ con cái tiếp tục thay cho ăn mặc quần áo hoàn thành chưa! Đem đồ gia dụng lót ông ấy thay cho rời khỏi giấu quanh vô máy giặt ấy! Ôi chao, Đình hướng dẫn à! Con mau lên đường vệ sinh lên đường, nom mặt mày con cái chan chứa các giọt mồ hôi với dầu mỡ kìa!”

“Mẹ, u chớ căng thẳng mệt mỏi thế!” Hàn Đình Đình yên ủi u Đình đang được rối như tơ vò: “Tần Tống thoải mái lắm!”

“Đây là phen thứ nhất nó cho tới ngôi nhà bản thân ăn cơm trắng, cần khoan thai đàng hoàng chứ! Con mau lên đường vệ sinh đi!”

“Con biết rồi… Mẹ, u chớ thực hiện thịt kho nữa. Anh ấy chẳng an thịt bao nhiêu đâu, u chứa chấp vô tủ lạnh lẽo lên đường, nhằm mai thực hiện mang đến thân phụ ăn.”

“Nó ko ăn thịt à? Thế nó còn ko mến nên ăn gì nữa? Món này thì sao? Món này nó với ăn không?”

“Ăn không còn, ăn hết… Món gì anh ấy cũng ăn.”

“Khụ khụ…” Thầy Đình đem con cái rể phi vào đúng khi nghe thấy lời nói này.

Hàn Đình Đình vừa vặn xoay đầu ngay tắp lự thấy Tần Tống mặt mày mũi sầm sì đang được đứng sau sống lưng thân phụ Đình, nheo đôi mắt lườm cô.

Dám huỷ hoại hình tượng quý công tử thanh tao của anh… “Bánh bao nhỏ quê mùa” này! Có cô mới nhất mang đến gì ăn nấy ấy! Đồ con cái heo!

***

Trước Lúc kết duyên ko được xúc tiếp nhiều, lúc này ngồi sát cánh mặt mày bàn ăn náo nhiệt độ, nhì vị trưởng bối ngôi nhà chúng ta Hàn đều thấy thằng nhỏ nhắn Tần Tống này thực sự vô cùng ổn định, thì thầm đĩnh đạc, xử sự với người xem cũng rất thân thiện.

“Tần Tống, ăn đùi gà lên đường con!” Mẹ Đình gắp một chiếc đùi gà kể từ chén bát canh hầm rời khỏi cho vào chén bát Tần Tống. Hàn Đình Đình còn ko kịp bảo u chớ gắp mang đến Tần Tống, anh ko ăn đồ ăn người không giống gắp cho mình thì Tần Tống tiếp tục vùi nguồn vào ăn.

“Ngon ko con?” Mẹ Đình tươi tắn mỉm cười chất vấn con cái rể.

Tần Tống mưu trí gật đầu, góc nhìn hiền lành lành lặn, thái chừng khôn xiết trở nên khẩn: “Ngon lắm ạ!”

Mẹ Đình càng mừng rỡ không chỉ có vậy, lại gắp thêm vào cho anh cái đùi còn sót lại. Tần Tống nhân khi thân phụ Đình u Đình ko thấy, ném mang đến Hàn Đình Đình một chiếc nhìn đầy vẻ đắc ý. Hàn Đình Đình chọc chọc vô miếng cánh gà vô chén bát bản thân, lặng lẽ ăn cơm trắng.

***

Ăn cơm trắng hoàn thành, Tần Tống và thân phụ Đình ngồi tán gẫu ở phòng tiếp khách, Hàn Đình Đình bưng đĩa trái khoáy cây rời khỏi mang đến nhì người xong thì trở vô phòng bếp cọ chén bát với u.

Mẹ Đình thấy thân phụ Đình vốn kiệm lời nói thời điểm ngày hôm nay lại hăng say nói chuyện, ko ngoài hạnh phúc mỉm mỉm cười rằng với con cái gái: “Thằng nhỏ nhắn Tần Tống này trái khoáy thực vô cùng tốt!”

Hàn Đình Đình “ậm ừ” đáp bừa, vô bụng thì thầm nghĩ về khi anh tao giở bao nhiêu trò trẻ con con cái rời khỏi cha mẹ với thấy đâu.

Mẹ Đình tình cờ giới hạn tay: “Đình Đình!” Khuôn mặt mày tươi tắn mỉm cười cả tối phút chốc trầm hẳn xuống: “Bây giờ ko cần con… vẫn tồn tại ghi nhớ cho tới nó đấy chứ?”

“Mẹ!” Hàn Đình Đình ko kìm giữ nổi buột mồm kêu rộng lớn một tiếng: “Con ko có!”

“Hét gì chứ!” Mẹ Đình suýt chút nữa đã mang bàn tay chan chứa bọt xà chống lên bịt mồm Đình Đình: “Bố con cái tuy nhiên nghe thấy thì ko hoặc đâu.”

Hàn Đình Đình nghẹn ngào cúi đầu.

Đúng thời điểm hiện nay Tần Tống bước vào: “Sao thế?” Anh chất vấn Hàn Đình Đình.

Hàn Đình Đình chẳng rằng chẳng rằng, lẳng lặng vệ sinh tay rồi tảo người bước ra phía bên ngoài.

“Mẹ, tính năng này tặng u.” Tần Tống trừng đôi mắt với “bánh bao nhỏ quê mùa” một cái, vừa vặn tảo người lại tiếp tục thay đổi tức thì trở nên diện mạo cứng cáp ngoan ngoãn, đem mang đến u Đình một tấm thẻ.

Mẹ Đình thấy thế hấp tấp vàng từ chối: “Không cần thiết, ko cần thiết đâu! Con đem từng nào loại cho tới tiếp tục tốn không ít chi phí rồi! Sau này cho tới phía trên ăn cơm trắng chớ mua sắm gì cả, người một ngôi nhà mà còn phải khách hàng sáo nỗi gì chứ!”

“Con ko khách hàng sáo với u đâu, đó là chi phí mua sắm đồ ăn. Sau này bọn chúng con cái tiếp tục thông thường xuyên cho tới phía trên bữa ăn ạ.”

“Sao thế? Đình Đình nấu bếp ko ngon hả con?” Mẹ Đình đôi mắt banh rộng lớn, rất là không thể tinh được chất vấn.

“Không ạ!” Tần Tống mỉm cười vô cùng nữ tính như 1 đứa trẻ con mưu trí cực kỳ hiểu chuyện: “Nhưng chỉ mất nhì người con ăn tuy nhiên bắt cô ấy cần nấu nướng cơm trắng rồi làm thức ăn nữa, cho tới phía trên nằm trong ăn chẳng cần tiếp tục không cầu kỳ cơ ạ?”

Xem thêm: tinh hà xán lạn tập 1 thuyết minh

Mẹ Đình vô giây phút vô nằm trong cảm động, thằng nhỏ nhắn này mới nhất cưới tuy nhiên tiếp tục chính thức biết xót bà xã rồi.

“Cái này u cứ ráng lấy ạ, nếu như không tụi con cái hôm nào thì cũng qua quýt phía trên tăng phần cơm thì lo ngại lắm!” Tần Tống nhét cái thẻ vô vào bên trong túi tạp dề của mẹ Đình, thân ái thiết bóp nhẹ nhàng vai bà: “Mẹ à, con cái lén rằng với u thôi nhé, thức ăn u nấu nướng ngon rộng lớn Đình Đình đó!”

“Cái thằng nhỏ nhắn này!” Mẹ Đình mỉm cười toe toét, vỗ vô tay anh: “Mẹ biết rồi, nhì đứa cứ thường xuyên về phía trên ăn, u thực hiện khoản ngon mang đến nhé!”