hắn sẽ giam cầm cô cả đời

“Bé con cái, qua loa phía trên.”

Người đàn bà ấy nghe được, ngay tắp lự tự động hóa lại gần Cố Mặc. Ngay Lúc Ôn Noãn ngoan ngoãn ngoãn ngồi lên đùi bản thân, Cố Mặc ngay tắp lự dỡ cái xích vướng víu bên trên cổ cô đi ra.

Bạn đang xem: hắn sẽ giam cầm cô cả đời

Ôn Noãn ngước góc nhìn ngây ngô của tớ coi Cố Mặc, hắn ko nhịn được nhưng mà khoá chặt môi cô vì chưng một nụ thơm. Cô coi hắn thế này, liệu có phải là ham muốn dỗ ngon dỗ ngọt hắn ko ?

“Em ngày càng nghe lời nói rồi. Tôi cực kỳ quí... bé nhỏ con cái.”

Không gào khóc liệu có phải là rất hay ko ? Khi trừng trị Ôn Noãn, Cố Mặc cảm nhận thấy cực kỳ nhức lòng.

Đã từng đem thời hạn Ôn Noãn lao vào quá trình phản nghịch ngợm. Dù cô ko cự tuyệt Cố Mặc, thì cũng coi hắn vì chưng con cái đôi mắt kinh tởm, so với hắn như so với một con cái quỷ ác. Vậy nên, Cố Mặc vẫn cho những người ᴆáпһ ᴆậρ ᴄô тһậᴍ тệ, kết quả là Ôn Noãn vẫn suýt rơi rụng mạng. Cho cho tới giờ đây, sau sống lưng vẫn tồn tại vài ba vệt sẹo lờ mờ nhạt nhẽo.

“Sau này, nếu như cứ ngoan ngoãn ngoãn như thế, tôi tiếp tục dỡ xích mang lại em.”

Nói đoạn, Cố Mặc mới nhất chợt ghi nhớ đi ra là Ôn Noãn rõ nét nghe không hiểu biết nhiều. Cô ko biết viết lách, ko biết trình bày, chính vì Cố Mặc trước đó chưa từng cho những người cho tới dạy dỗ cô học tập. Có lẽ, điều có một không hai nhưng mà Ôn Noãn nắm rõ đó là khẩu lệnh nằm trong động tác cử chỉ không xa lạ của Cố Mặc.

Bỗng nhiên, bên phía ngoài truyền cho tới giờ gõ cửa ngõ, vị quản ngại gia nói: “Cố tiên sinh, Tống tè thư cho tới rồi.”

Đôi ngươi um tùm của Cố Mặc nhăn lại, hắn buông Ôn Noãn đi ra. Trước Lúc tách chuồn, hắn vẫn luôn nhớ thơm lên trán cô một chiếc, tuy nhiên rồi cũng đang tâm nhưng mà xích Ôn Noãn lại.

Cố Mặc tách ngoài chống nhập tâm lý hậm hực. Một mon, hắn chỉ cho tới gặp gỡ Ôn Noãn vài ba phiên, vậy nhưng mà đa số phiên này cũng có thể có người phiền phức.

Xem thêm: vẽ quỷ dạ xoa

“Mặc, người tớ ghi nhớ anh c/hết chuồn được !”

“Được rồi, chẳng cần anh phía trên rồi sao ? ”

“Cuối mon là cho tới thơm lễ của tất cả chúng ta rồi, anh vẫn ko thể rời chút thời hạn chuồn test loại cưới với em sao ?”

“Chiều ni, đợi anh xử lý đoạn việc rồi chuồn.”

Tống Y Na lòi ra vẻ mặt mũi tươi tỉnh mỉm cười, cô ả nhón chân lên thơm Cố Mặc. Dù hôn nhân gia đình của nhì người là vì người thân bố trí, Cố Mặc vẫn ko ghét bỏ vứt hoặc giá buốt nhạt nhẽo với bản thân. Đối với Tống Y Na, như vậy là đầy đủ rồi. Dù gì, cô tớ cũng chẳng yêu thương quý gì người nam nhi này, cô tớ chỉ việc căn nhà chúng ta Tống cải cách và phát triển thiệt chất lượng tốt nhưng mà thôi.

Ngay tiếp sau đó, Cố Mặc quay trở lại thư chống.

Quản gia theo gót Cố Mặc một hồi lâu, sau cuối cũng phanh mồm hỏi: “Cố tiên sinh... ngài vẫn nhốt Ôn tè thư mươi bảy năm rồi, ngài cũng chuẩn bị kết duyên, lẽ này ngài vẫn ham muốn nhằm cô ấy như thế ?”

Xem thêm: cách vẽ trường học đẹp nhất

Mười bảy năm trước đó, Lúc Cố Mặc mươi lăm tuổi tác, hắn đùng một phát mang trong mình một đứa bé nhỏ sơ sinh về. Chẳng trình bày gì về thân thuộc phận của cô ấy bé nhỏ tê liệt, hắn ngay lập tức ngay tắp lự đi ra mệnh lệnh cho những người hầu nuôi chăm sóc cô ở một toà Nhà biệt thự riêng lẻ. Hầu không còn những người dân biết chuyện này hoặc là vẫn c/hết, hoặc là ko khi nào bước đi thoát khỏi điểm tê liệt.

Cố Mặc không thích bất kì ai biết cho tới sự tồn bên trên của Ôn Noãn, vì chưng cô là nhược điểm của hắn, nhưng mà hắn... không thích bị ai bắt thóp cả.

“Ta tiếp tục nhốt cô ấy cả đời, cho dù là Lúc cô ấy chỉ với là 1 bộ khung thô !”